Phim

‘Thằng Cò’ Phùng Ngọc lang bạt kiếm sống tại Phú Quốc

Bẵng đi một thời gian dài từ sau bài viết Số phận nghiệt ngã của ‘thằng Cò’ sau Đất phương Nam, chúng tôi bất ngờ gặp lại Phùng Ngọc tại… Phú Quốc. Không biết nói thế nào cho hết những cảm xúc trong cuộc gặp gỡ này.

Đó là vào một buổi trưa nắng chang chang, chúng tôi gặp Phùng Ngọc tại một ngã ba trên đường ra sân bay cũ. Anh ngồi ở băng ghế đá bên cạnh “tiệm hớt tóc” dã chiến của mình. Vẫn xề xòa với quần short, áo thun đã sờn vai nhưng Phùng Ngọc trông lãng tử hơn với tóc dài, phải cài ngược ra phía sau. Nhận ra chúng tôi, Phùng Ngọc hồ hởi gọi to.

Lần “tái ngộ” này không diễn ra tại căn phòng trọ bị “bao vây” bởi những ngôi mộ ở Bình Dương nữa mà bên cạnh gốc cây trứng cá, nơi anh đặt một chiếc ghế, một tấm gương cùng vài ba dụng cụ hớt tóc cơ bản với tấm biển “Hớt tóc 20k”. Biết chúng tôi đang có rất nhiều thắc mắc trong đầu, vừa ngồi xuống, Phùng Ngọc lập tức bắt đầu câu chuyện…

Nổi tiếng trở lại và…

Sau bài viết Số phận nghiệt ngã của thằng Cò sau Đất phương Nam, cuộc sống của Phùng Ngọc kể ra cũng đã thay đổi khá nhiều, được nhiều người biết đến hơn, được chia sẻ và giúp đỡ nhiều hơn đồng thời cũng mở ra cho anh không ít cơ hội, đặc biệt là con đường trở lại với phim ảnh.

Khi ngón tay cái vẫn chưa lành (lúc đó còn có nguy cơ hoại tử), Phùng Ngọc đã nhận lời tham gia một series phim ngắn. Anh đóng được chừng 4-5 tập với cát sê 1 triệu đồng/phút. Phẫu thuật ngón tay xong, anh nằm ở nhà 1-2 tháng rồi nhận lời người ta đi đóng phim cổ tích. Lần này, “anh Cò” xuất hiện chừng 3-4 phút và được trả cát sê… 800.000 đồng.

Không chê ít hay khen nhiều, Phùng Ngọc lại hồ hởi đi casting phim. Anh còn tham gia một bộ phim sắp chiếu rạp của đạo diễn Ngô Quang Hải. “Trong phim, tôi vào vai thằng khờ, xuất hiện cũng gần 20 phân đoạn. Đó là bộ phim hành động hài, quay ở Q.9, TP.HCM. Vai của tôi là một chàng trai khờ khạo, ít nói nhưng trung thành, là bạn thân của nhân vật chính. Cát sê của tôi được 5 triệu đồng, còn tiền phát sinh phân đoạn trong khi đóng thì tôi chưa nhận. Đi phim thấy vui lắm vì vai diễn cũng hợp với mình. Đạo diễn nói nhìn bộ dạng tôi y như… khờ thiệt”, anh kể.

img_7865_juaa

Phùng Ngọc lang bạt kiếm sống tại Phú Quốc – Ảnh: Thiên Hương

Thời gian này, Phùng Ngọc cũng được một số người biết đến và giúp đỡ cho một số tiền. Anh trả phòng trò cũ, gom góp tiền mua đồ nghề cắt tóc mới, sắm thêm ghế và gương, đồng thời chuyển sang một phòng trọ khác lớn hơn cũng tại Bình Dương để vừa ở, vừa mở tiệm cắt tóc.

“Làm được khoảng 2 tháng, thu nhập cũng tạm ổn, tự dưng một buổi sáng nọ, tôi thức dậy và thấy lòng mình muốn đi. Lúc đó, có thằng em ở Phú Quốc gọi vào bảo ở ngoài đó dễ sống lắm. Vậy là tôi đi. Lúc đi, ba tôi cũng không biết, đến khi biết rồi thì cũng không tin nhưng cái chuyện chân tôi là chân đi thì ba tôi cũng không lạ gì”, Phùng Ngọc kể, giọng tỉnh rụi. Dường như chuyện “đùng một cái” bỏ nhà, bỏ tiệm cắt tóc, bỏ cả những cơ hội đóng phim đang chờ, để đi đến một vùng đất xa lạ với anh và gia đình là một chuyện rất… bình thường.

Lúc Phùng Ngọc chuẩn bị khăn gói ra Phú Quốc, một đoàn làm phim ghi hình ở Đà Lạt đã mời anh vào một vai diễn nhỏ nhưng vì đã quyết chí ra đi nên anh từ chối. Một đoàn làm phim khác chọn Phùng Ngọc vào vai… giang hồ nhưng vì thấy không hợp nên anh cũng bỏ luôn.

Lại một hành trình mới

Đúng ngày 1.1.2016, Phùng Ngọc vác balo ra bến xe miền Tây, mang theo vài bộ quần áo và chiếc ghế cắt tóc đã gắn bó với anh suốt nhiều năm qua. Một cô bé gặp anh ở bến xe, cứ nhìn chằm chằm, mãi một lúc sau mới dám bắt chuyện: “Con thấy chú quen quá, cho con xin chụp tấm hình nha”.

Tuy cô bé không nhớ ra tên Phùng Ngọc nhưng anh vẫn vui vẻ chụp ảnh cùng. Hỏi anh sao lúc đó không giới thiệu mình là ai, anh cười ngượng: “Thấy ngại quá!”.

Hướng mắt về ngã ba trước mặt, Phùng Ngọc kể tiếp: “Sau khi lên xe xuống Hà Tiên, tôi đi tàu cao tốc ra đây. Ngày ra Phú Quốc, thằng em rước tôi ngay tại ngã ba này nên tôi quyết định đặt cái ghế ở đây làm tiệm cắt tóc, thỉnh thoảng chạy xe ôm”.

img_7927_mrda

img_7948_cbak

Sáng đi làm ở tiệm nhôm kính, trưa chiều, Phùng Ngọc cắt tóc gần một ngã ba đường – Ảnh: Thiên Hương

Dịp tình cờ, Phùng Ngọc đi đặt tấm gương để cắt tóc, ông chủ cửa hàng nhôm kính “thấy quen quen”, vậy là tặng cho anh tấm gương và còn nhận vào làm với công việc vệ sinh cửa kính, thu nhập 150.000 đồng/ngày.

Làm việc ở tiệm nhôm kính buổi sáng, buổi chiều Phùng Ngọc cắt tóc và chạy xe ôm. Mỗi ngày, “tiệm cắt tóc” dã chiến của anh cũng có được 3-4 khách, kiếm được chừng vài chục ngàn đồng. Cộng thêm tiền chạy xe ôm và tiền công lau kính, mỗi ngày Phùng Ngọc có khoảng 200.000-300.000 đồng để trang trải những chi phí khá đắt đỏ tại “đảo Ngọc”.

Nói rồi, Phùng Ngọc dắt chúng tôi đi tham quan nơi anh làm, gặp những người anh em đã giúp đỡ anh từ những ngày đầu ra đảo và cả người chủ tiệm nhôm kính tốt bụng đã nhận anh vào làm mà không câu nệ gì…

“Ở Bình Dương cũng ở trọ, ra đây cũng trọ thì thôi ra đây thử sức. Anh em sống với nhau tình nghĩa lắm. Chiếc xe cũ này cũng là họ mua lại với giá 700.000 đồng và tặng cho tôi”, Phùng Ngọc nói và chỉ vào chiếc xe mà anh dùng để chạy xe ôm hằng ngày.

img_8009_oeov

Phùng Ngọc và người chủ tiệm nhôm kính đã nhận anh vào làm – Ảnh: Thiên Hương

Tại Phú Quốc, Phùng Ngọc ở cùng những người anh em thân thiết của mình. Phòng cách chỗ anh làm khoảng 3 km, có giá thuê 800.000 đồng/tháng. Căn phòng trống trơn, không có nhiều vật dụng, hầu như chỉ vừa đủ cho 3 người đàn ông có thể ngã lưng vào mỗi tối. Dịp tết vừa qua, trong khi ai cũng quầy quả về quê, Phùng Ngọc quyết định ở lại vùng đất hãy còn xa lạ này.

“Tuổi thơ của tôi không như mọi người. Cuộc sống chật vật mưu sinh nên tết cũng như ngày thường. Riết rồi tôi không còn nghĩ tết là phải thế này, thế nọ cho giống người ta, cũng không ganh tị với ai. Trước nay, tôi ăn tết xa nhà quen rồi”, Phùng Ngọc chia sẻ.

Tôi hỏi Phùng Ngọc: “Anh tính sống vậy hoài sao?”, anh cười cười: “Tôi thì không mong gì hơn, xưa giờ cũng quen rồi. Với tôi, cuộc sống như vầy mới thật sự là cuộc sống của mình…”. Vừa nói, anh vừa hướng mắt về những người chạy xe ôm và các anh thợ hồ đang đánh cờ để giết thời gian. Tiếng cười nói, cả tiếng chửi thề vì lỡ đi sai một nước cờ… những âm thanh rất đời thường, mà có lẽ, đây mới chính là một cuộc sống mà Phùng Ngọc cảm thấy thật sự là của mình.

“Nhân đây, tôi cũng xin gửi lời cảm ơn các độc giả xa gần, các khán giả đã yêu mến, động viên và giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian qua. Đó là niềm hạnh phúc mà từ sau vai diễn thằng Cò, tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến”, Phùng Ngọc chia sẻ.

img_7881_jbhg

Phùng Ngọc cho biết anh rất thích cuộc sống rày đây mai đó như thế này – Ảnh: Thiên Hương

Hỏi Phùng Ngọc, anh không còn thiết tha gì với phim ảnh nữa sao, anh gãi đầu: “Hình như cái nghiệp của tôi là phải đi. Chân tôi là chân đi mà. Tôi muốn đi cho biết đó biết đây. Với lại, mình có nghề thì đi đến đâu cũng không sợ đói, thậm chí một ngày kiếm 20.000 – 30.000 đồng với tôi cũng đủ sống rồi”.

Nói đoạn, anh chặc lưỡi: “Ở đây, một thời gian, có lẽ tôi sẽ đi lên Đà Lạt, cũng vác theo cái ghế hớt tóc này rồi sống qua ngày thôi. Tôi thích cuộc sống thế này…”.

Khi tôi đang viết bài này thì bất chợt nhận được điện thoại của Phùng Ngọc. Lần này, anh bảo về lại Sài Gòn ít hôm. Dường như số phận rong ruổi của “thằng Cò” trong Đất phương Nam đã vận vào người anh khiến đôi chân không ngừng đi và cuộc sống không ngừng chuyển động. Dẫu vậy, vẫn mừng cho anh bởi mỗi lần gặp lại, câu nói mà tôi nghe nhiều nhất từ anh vẫn là “Tôi hài lòng với cuộc sống này”.

Theo Thiên Hương/Báo Thanh Niên

To Top