Phim

Lý Hùng: “Các sao bây giờ không ai nổi tiếng bằng tôi ngày xưa”

av

Nam diễn viên điện ảnh Lý Hùng chê một số ngôi sao trẻ đang “nổi tiếng rùm beng” trên showbiz Việt hiện nay là nhờ chiêu trò, PR, fan group tự tạo…

Nhiều người cho rằng, Lý Hùng đã không còn được khán giả “ân sủng” như thập niên 90 sau gần chục năm anh biến mất khỏi màn ảnh.

Trong khi đó, rất nhiều ngôi sao trẻ xuất hiện trên báo chí với tần suất chóng mặt, phần nào thể hiện sự yêu thích của công chúng dành cho họ. Còn những hiện tượng điện ảnh ngày nào, đang dần bị lãng quên…

Trước những “biến động” này, Lý Hùng đã chia sẻ suy nghĩ về sự nổi tiếng một thời của mình, về cuộc sống độc thân hiện tại khi đã sắp bước vào tuổi 50.

Nam tài tử điện ảnh cũng không ngần ngại thể hiện quan điểm về sự “nổi tiếng rùm beng” của một số ngôi sao đang được truyền thông chú ý hiện nay.

Không ai nổi tiếng bằng tôi ngày xưa…

1

Với một diễn viên điện ảnh, thường phải hai mấy, ba chục tuổi mới có những tác phẩm điện ảnh đi vào lòng người. Ngay như thời ba tôi và chú Nguyễn Chánh Tín, chú Thế Anh, cô Trà Giang cũng phải tới ba mấy tuổi mới nổi tiếng.

Còn tôi, tôi nổi tiếng từ rất sớm. Vào thập niên 90, tôi là một hiện tượng của điện ảnh Việt Nam. Lúc đó, tôi mới vừa học xong lớp 12, là sinh viên năm nhất trường Sân khấu điện ảnh. 18 tuổi, tôi đã nổi tiếng đình đám rồi.

Cùng thời điểm đó có hai phim tôi đóng vai chính được người dân cực yêu thích là “Phạm Công Cúc Hoa” và “Người Không Mang Họ”. Từ những bộ phim này, tôi đã đi vào lòng cả triệu dân Việt Nam, từ Nam chí Bắc, ai cũng đều yêu mến tôi.

Các ngôi sao bây giờ không ai nổi tiếng bằng tôi ngày xưa đâu. Sự nổi tiếng của thế hệ chúng tôi có giá trị thật chứ không nhờ các chiêu trò này nọ như bây giờ.

Tôi nhớ hoài những lần ra Huế, Hà Nội, Nam Định… học sinh sinh viên họ đứng nghẹt ngoài đường. Tự lòng họ đến, họ xin chụp hình, xin chữ ký, cả ở Thanh Hóa cũng thế. Học sinh sinh viên họ mến thành thật lắm.

Đến mức, chủ khách sạn không dám cho tôi ở, dù chúng tôi là niềm vinh hạnh của họ.

Cứ tưởng tượng coi, người dân họ mến mộ tới mức kéo tới khách sạn rất đông, họ chen lấn làm cây cối trong khách sạn bị bể và đổ hết. Những ngôi sao đang hot hiện nay làm sao có được sự yêu mến như thế từ người dân?

2

Bây giờ, sự nổi tiếng được thổi phồng như bong bóng

Bây giờ toàn là fan group tự tạo và PR. Thời chúng tôi làm gì có những chiêu thức đó. Sự nổi tiếng của chúng tôi hoàn toàn tự nhiên, từ chính những tác phẩm điện ảnh chúng tôi làm.

Cho nên giờ muốn tìm một ngôi sao nổi tiếng nhờ giá trị nghệ thuật như chúng tôi hồi đó, khó kiếm lắm. Vì sao? Vì sự nổi tiếng của thế hệ chúng tôi đi vào lòng người, vào máu người dân, vào cái tình cảm yêu mến của họ.

Điều đó hoàn toàn khác bây giờ. Thử kể một cái tên showbiz đang rùm beng lên, tụi nhỏ có khi biết, người lớn nhiều khi không biết. Người lớn hỏi, ủa, người đó là ai?

Chỉ cần sau khi tham gia một bộ phim, diễn viên đó xuất hiện tại một sự kiện a,b, c nào đó với váy áo hở hang là hôm sau đã có thể được triệu người biết đến.

Nhưng đó không phải là nổi tiếng. Đó là những trái bong bóng được bơm.

Thế hệ diễn viên chúng tôi năm đó như Diễm Hương, Việt Trinh, Thu Hà, Lê Tuấn Anh, Lê Công Tuấn Anh… Thời của tôi là hiện tượng, từ già đến trẻ, họ yêu mến cực kỳ. Và tôi hãnh diện vì điều đó.

Người nghệ sĩ nổi tiếng là tự lòng khán giả nhận định chứ không bao giờ mà nói miệng được. Một nghệ sĩ muốn nổi tiếng phải có tác phẩm, mà tác phẩm đó không thể nào gượng ép người xem được.

Tự lòng họ yêu mến, họ thích anh này, họ thích cô kia thì họ để tình cảm với nghệ sĩ vào trái tim họ. Tôi đâu thể thổi phồng lên rằng “tôi nổi tiếng đây”!

3

Tôi chưa bao giờ đóng phim “mì ăn liền”

Một số nhà báo sau này gọi những phim hồi đó chúng tôi đóng là dòng phim “mì ăn liền”. Nhưng tôi khẳng định là tôi, Lý Hùng chưa bao giờ đóng phim “mì ăn liền”.

Tại sao tôi nói vậy? Là vì vào thập niên 90, điện ảnh Việt Nam quá thịnh vượng, khán giả phải xếp hàng mua vé xem phim.

Thế nên, có một số hãng phim tư nhân, họ dựa vào cơ hội đó để làm phim kiểu chụp giật. Rồi cánh nhà báo coi thấy bức xúc quá nên họ dùng từ “mì ăn liền”.

Chụp giật là sao, là họ lồng tiếng trước rồi quay chừng 1 tuần lễ xong bộ phim. Chiếu rạp, giá vé cũng bằng mấy phim tụi tôi làm.

Trong khi đó, tôi, Lý Hùng khẳng định, từ đó đến giờ, chưa có bộ phim nào thời lượng 90 phút mà tôi đóng dưới 2, 3 tháng cả. Tôi ví dụ phim “Phạm Công Cúc Hoa”, tôi ra Huế quay suốt 3, 4 tháng trời. Quay rất kỹ.

Như thế làm sao có thể gọi là “mì ăn liền” được! Nhiều nhà báo trẻ sau này không biết, thấy người trước nói chúng tôi đóng phim “mì ăn liền” thì cũng gọi theo, thành ra sai hết cả.

Có được sự nổi tiếng đã 100 lần khó, giữ được còn ngàn lần khó hơn

Bây giờ, nhiều nhà báo gặp đều hỏi tôi có hụt hẫng không? Tôi không hụt hẫng. Ba mẹ, thầy cô trong trường đều dạy tôi rằng, có được sự nổi tiếng đã 100 lần khó rồi. Giữ được sự nổi tiếng đó còn ngàn lần khó hơn.

av

Có lẽ do là con nhà võ nên Lý Hùng thường được nhắm cho các vai diễn cần đánh võ – ảnh do nhân vật cung cấp.

Cái tôi của Lý Hùng thời vàng son tới ngày hôm nay vẫn vậy. Tôi ra đường gặp một anh xích lô, một anh lái taxi, một cô bán chè cũng đều vui vẻ.

Tôi có nhiều kỷ niệm mắc cười lắm. Mình đang mặc quần áo rất đẹp mà có anh công nhân ra ôm vai mình chụp hình.

Họ mến quá, thương quá, cứ ôm đại. Không lẽ mình tháo tay họ xuống? Người ta làm xây dựng thì đương nhiên tay chân họ phải bẩn chứ.

Hồi đầu tôi cũng thấy hơi bực bực, nhưng thấy họ nhiệt tình quá, thích mình quá, rồi mình chuyển thành vui lúc nào không biết. Họ thích tôi lắm. Họ bảo, “trời ơi, tôi coi phim Lý Hùng hoài, tới nay gặp Lý Hùng tôi mừng lắm”.

Mặc dù tôi bỏ đóng phim mất 7 năm, nhưng khi trở lại vẫn thấy khán giả thương mình. Năm 2012, tôi được Guinness xác nhận là nam diễn viên đóng vai chính nhiều nhất Việt Nam. Với 70 tựa phim đều là vai chính hết.

Thực ra, tôi đã đóng cả trăm bộ phim nên tôi nghĩ là họ chưa tìm hết đâu. Bởi vì đó là tự họ đi tìm các phim tôi đóng rồi xác nhận.

9 năm liền (1989 đến 1997), tôi được độc giả báo Thanh Niên, báo Thành Đoàn, báo Tuổi Trẻ, báo Điện ảnh và Kịch trường… bình chọn là Nam diễn viên được yêu thích nhất, giống như giải thưởng Mai Vàng bây giờ vậy.

Hồi xưa, khán giả bình chọn là phải cắt báo rồi gửi lên tòa soạn chứ đâu có như bây giờ, bình chọn trên hệ thống, trên mạng đâu. Họ yêu mến đến vậy cơ mà. Cho nên tôi không hụt hẫng, tôi vẫn phấn đấu, vẫn đi đóng phim và ca hát.

Theo Trí Thức Trẻ

Tin Đọc Nhiều

To Top