Nhạc

Thu Phương: “Có Dũng Taylor vẫn không thấy trọn vẹn”

2

“Nỗi buồn đã theo tôi từ bé. Cuộc sống riêng của mình cũng như bị điều đó vận vào, khiến mọi thứ không thể trọn vẹn”, Thu Phương chia sẻ.

Trong một buổi chiều đông Hà Nội, tôi đến gặp với tâm lý chắc sẽ không tìm hiểu được nhiều về chị bởi trước nay Thu Phương luôn là người khéo léo và an toàn trước truyền thông. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của tôi, Thu Phương đã đem đến một cuộc trò chuyện ấm áp và chân tình. Và trong câu chuyện của chị, tôi nhìn thấy hình ảnh của một người phụ nữ với đáy lòng chưa thể bình yên. Dường như những thăng trầm trong quá khứ đã khiến Thu Phương luôn chất chứa một nỗi lo sợ và bất an không tên.

1

Sau ồn ào với học trò The Voice, có lẽ chị sẽ cẩn thận hơn khi nhận những lời mời công việc tiếp theo?

Tôi nghĩ mình đã rất cẩn thận rồi. Trước bất cứ lời mời nào, tôi không vội vàng. Tôi đã cẩn thận, làm đúng những gì mình có thể. Nếu thời gian quay trở lại, tôi vẫn sẽ làm như thế. Tất cả mọi thứ sẽ trọn vẹn nếu có buồn, vui. Cái tôi được là sự yêu thương của khán giả.

Sau đêm nhạc “The Master of Symphony”, phát ngôn của Hà Trần về việc chị không phải là Diva đã gây ra nhiều luồng tranh luận. Cho đến hiện tại, chị vẫn giữ im lặng về chuyện này, khán giả vẫn rất mong một lời chia sẻ từ chị?

Đêm nhạc ấy tưởng là vui vẻ nhưng vẫn xảy ra sự cố ngoài mong muốn. Về lời nói của Trần Thu Hà, tôi không muốn bàn đến. Tôi chỉ muốn chúc mừng. Ông trời cho ai cái gì thì người ấy hưởng, vị trí của ai có được thì người đó cứ cố gắng giữ. Bản thân tôi không bao giờ muốn làm một ai khác. Mỗi người sẽ có một trách nhiệm, vai trò riêng với cuộc đời này. Có thể với Trần Thu Hà, chuyện đó là quan trọng nhưng với tôi thì không.Việc khẳng định Hà Trần mới là diva, đó là chuyện của cô ấy. Chúng ta đang làm gì và kết quả thế nào mới là quan trọng. Rồi khán giả sẽ nhận ra.

2

Chẳng phải chị vẫn có một bờ vai vững chắc để dựa vào là anh Dũng Taylor đó ư, sao chị vẫn chưa hết lo lắng và trăn trở như vậy?

Anh Dũng chỉ ngồi đó cho tôi dựa vào thôi, nhưng những điều sâu thẳm trong tâm hồn và bản năng người làm mẹ anh ấy không thể thay thế mình được. Có những bổn phận và trách nhiệm của một người mẹ mà đến giờ chính bản thân tôi còn không khỏa lấp được thì làm sao một người đàn ông có thể giúp mình làm được điều đó.

Vì chuyện này, tôi vẫn luôn trách bản thân mình và day dứt rất nhiều. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu có bất cứ điều gì bất trắc xảy đến với các con.

Có vẻ như chị vẫn luôn day dứt vì đã gửi hai con lớn ở Việt Nam cho ông bà chăm sóc trong một khoảng thời gian dài để xây dựng cuộc sống mới ở Mỹ?

Khi quyết định sang Mỹ, tôi nghĩ đến con mình đầu tiên. Thế nhưng, không phải quyết định nào cũng có được kết quả tốt đẹp như những gì mình mong muốn. Những hệ lụy sau đó tôi không lường trước được. Cũng chính vì vậy mà tôi luôn cảm thấy mình có lỗi với các con.

Tuy nhiên, chính những sóng gió này đã khiến các con yêu tôi nhiều hơn. Điều này giúp tôi hiểu được rằng những hi sinh, mất mát và đánh đổi là bắt buộc phải có, cũng như câu hát “không có bình yên nào mà không xót xa”.

Bây giờ nhìn lại chị có bao giờ hối hận vì quyết định khi đó không?

Đến giờ phút này tôi cảm thấy những gì mình đã hi sinh là rất xứng đáng. Điều duy nhất tôi nuối tiếc là trong khoảng thời gian các con cần có mình ở bên để chăm sóc và định hướng thì mình lại không có mặt. Tất nhiên mọi việc luôn có hai mặt được và mất. Có thể vì khi đó thiếu thốn tình cảm của mẹ nên hiện tại các con tôi lại càng thêm trân trọng những gì mà tôi đã hi sinh. Các con tôi bây giờ yêu mẹ vô cùng.

Sau biết bao thăng trầm đã trải qua, chị có muốn viết một cuốn hồi ký của đời mình?

Chuyện này tôi cũng đã được gợi ý một vài lần. Quả thực, câu chuyện của tôi khi rời xa quê hương đến giờ phút này thấm đẫm nước mắt, đó là những năm tháng ám ảnh nhất trong cuộc đời tôi. Có những điều bản thân tôi chưa nói, và cũng không muốn nhắc đến bởi rất đau lòng và hệ lụy đến nhiều người.

Đây vẫn luôn là những bí mật của riêng bản thân tôi. Tôi biết những bí mật thì luôn hấp dẫn, song để khai thác hay kể lại thì chưa biết được. Có thể đến một thời điểm nào đó trong tương lai, tôi sẽ nói ra nếu cảm thấy muốn được chia sẻ với mọi người, nhưng… có những sự thật không dễ để chấp nhận đâu.

Cảm ơn chị vì đã dành thời gian trò chuyện!

Theo Tuệ Anh/Trí Thức Trẻ

To Top