Hoa Hậu

Phía sau cô Hoa hậu được gọi tên nhiều nhất ở khắp Việt Nam

2

Tôi luôn nghĩ: việc viết để ca ngợi một người thật dễ, vì chỉ cần tâng họ lên mây với các mỹ từ là xong. Nhưng để viết về tâm hồn, về những điều ẩn sâu bên trong người ấy mới thật sự khó. Những dòng tôi sắp viết về Phạm Hương cũng như vậy. Tôi muốn viết về sự đồng điệu giữa Phạm Hương, tôi và chính chúng ta nữa: Những con người đủ trẻ để không sợ hãi trước thất bại, thử thách vì ước mơ luôn hoài ấp ủ. Và tất nhiên, bạn vẫn trẻ khi bạn nghĩ và tin như thế.

“Thất bại là để tôi đam mê nhiều hơn”

1

Phạm Thị Hương (còn được gọi là Phạm Hương) từng lọt top 7 cuộc thi “Vietnam Next Top Model 2010” nhưng Phạm Hương vẫn chưa phải là gương mặt nổi trội trong giới người mẫu. Tuy nhiên, may mắn vẫn chưa mỉm cười với người đẹp trong nhiều năm liền. Năm 2015, Phạm Hương trở lại với một cuộc thi nhan sắc tầm cỡ hơn – “Hoa hậu hoàn vũ Việt Nam”. Tại đây, bằng tất cả những kinh nghiệm đã kiên trì học tập trước đó, người đẹp lần lượt vượt qua nhiều “cửa ải” lớn để trở thành tân Hoa hậu xứng đáng với sự ủng hộ của đại bộ phận khán giả Việt. Sau cuộc thi, cô chính thức trở thành đại diện Việt Nam tham gia vào đấu trường nhan sắc thế giới tại Miss Universe 2015.

Ở tuổi 22, Phạm Hương cũng như tôi, từng không muốn bó mình vào công việc văn phòng, ngày qua ngày như thế. Có người thích sống an phận, quan niệm bình yên là hạnh phúc. Nhưng với tôi, hạnh phúc là khi chinh phục được ngọn núi mà mình cho rằng cheo leo đến mức không thể vượt qua được. Và Phạm Hương cũng thế. 19 tuổi, Phạm Hương rời xa Hải Phòng vào Hà Nội học tập để đổi đời. Từ bỏ công việc nhàn hạ ở Hà Nội vào Tp.Hồ Chí Minh lập nghiệp ở tuổi 22, hành trang mà Phạm Hương gói ghém chỉ là suy nghĩ: “Sống vì những gì mình muốn làm và phải làm cho bằng được”. Thế là Hương đi. Không vì danh vọng hay ánh hào quang showbiz, lúc ấy và cho đến tận bây giờ, Hương vẫn chưa nghĩ đến điều này. Chỉ đơn giản, cô muốn thử thách để thắng chính mình. Nhất định phải thắng.

2 năm ròng rã trôi qua với tiếng cười, mồ hôi và nước mắt. Có lần Phạm Hương chia sẻ: “Những lúc quá áp lực, muốn từ bỏ mọi thứ, lúc ấy tôi luôn ở trong nhà, đóng cửa từ sáng đến tối, tắt điện thoại, không nói chuyện với ai để tự mình nghĩ đến những gì tốt đẹp rồi vượt qua. Đó thật sự là một ngày dài”. Tôi nghĩ ai cũng từng rơi vào hoàn cảnh như vậy. Cũng có lúc, chúng ta đều biết và dặn lòng phải mạnh mẽ. Nhưng mà, mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc cô đơn giữa thành phố, nhất là khi xa nhà, xa quê, lạc lõng với mọi thứ mỗi khi thất bại, những khi vẫy vùng trong vô vọng cùng nỗi cô đơn như vậy, tôi hay chúng ta đều chỉ mong ở một mình rồi khóc một trận cho đã. Có chăng cái khác, là tôi từng bi quan rồi bỏ cuộc. Còn Hương, cô ấy luôn tích cực trước mọi thứ. Dù đang đứng trước những khó khăn nhưng cô ấy luôn mỉm cười và tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Đơn giản như đóa hoa hướng về ánh mặt trời. “Thất bại là để tôi đam mê nhiều hơn” – Phạm Hương tâm sự.

Phạm Hương – Làn sóng tự hào từ một Hoa hậu

Tôi nhớ có lần Phạm Hương nói: “Tôi đang có những gì mình cần rồi”. Đừng hiểu lầm, cô ấy không nói về hào quang hay tài sản đâu. Cái mà Phạm Hương theo đuổi không phải điều đó, cái cô ấy cần là sự công nhận, là chiến thắng bản thân. Phạm Hương từng nói: “Hoa hậu Hoàn vũ là lần cuối cùng tôi tham gia một cuộc thi sắc đẹp”.Và đâu chỉ nói, xuyên suốt Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam, chúng ta thấy Phạm Hương nghiêm túc với điều đó, dù ở hoàn cảnh nào cô cũng luôn cố gắng vì đây là cơ hội cuối để chinh phục ngọn núi mà Hương từng nhiều lần thất bại.

2

Sự nghiêm túc này cũng được Phạm Hương mang đến Hoa hậu Hoàn vũ thế giới. Phạm Hương không chỉ khiến chúng ta mà ngay cả bạn bè thế giới cũng bất ngờ, tò mò, tìm hiểu, dõi theo rồi ngưỡng mộ. Có người cho rằng Phạm Hương nhanh chân giành chỗ đẹp để nổi bật trong từng bức ảnh, nhưng trong giây phút thấy Hương đi thật nhanh, tôi lại nhớ đến lời cô ấy nói: “Tôi không đặt mục tiêu đến với cuộc thi để giao lưu, học hỏi. Tôi có mặt ở đây để thực hiện đam mê. Tôi muốn sống với những hoài bão, định hướng do mình đặt ra”. Giây phút đó, tôi không nghĩ gì cả, chỉ bất giác thấy tự hào vì có cô ấy làm đại diện cho chúng ta. Thử đặt mình vào một môi trường toàn các cô gái đẹp, trên vai ai cũng là áp lực đại diện cho quốc gia của mình, ở đó ngoài vinh quang bản thân còn là tình cảm của hàng triệu người đang ngày ngày dõi theo từng bước chân của bạn. Lúc đó, bạn sẽ hiểu Phạm Hương giỏi và bản lĩnh như thế nào.

Ngọn lửa truyền từ Hoa hậu của mọi nhà

Chúng ta nói rất nhiều về việc Phạm Hương, dù không lọt top nhưng cô ấy đã chiến thắng rồi. Có người cho đó là khiêng cưỡng, bởi trượt là trượt. Riêng tôi, tôi nghĩ rằng một đóa hoa hướng dương, nó không cần là đóa hoa đẹp nhất, cái nó cần là ánh sáng mặt trời ấy. Cái cốt lõi mà Hương cần ở cuộc thi là thỏa niềm khát khao chinh phục bản thân chứ chưa hẳn là mục tiêu top này hay top kia. Tôi nghĩ, bản thân cô ấy rất thỏa mãn vì đã cố hết sức, lao động miệt mài cho thanh xuân, cho ước mơ của chính mình. Người hạnh phúc không phải là người được sống trong hoàn cảnh thuận lợi nào mà là một người có thái độ sống tốt trước bất kỳ hoàn cảnh nào. Hương đã có thái độ và cách thể hiện rất tốt, cô ấy hạnh phúc và xứng đáng với tình cảm của chúng ta.

Phạm Hương – Tôi hay Chúng ta đều giống nhau. Còn trẻ theo cách nghĩ của riêng mình, có ước mơ, hoài bão. Có những khi mệt mỏi, có những khi chùn bước trước khó khăn. Nhưng cô ấy luôn tích cực và đã vượt qua nó. Nhân nói về các bạn trẻ, Phạm Hương gửi gắm: “Không chỉ riêng Phạm Hương mà các bạn trẻ hãy luôn nổ lực cho những đam mê, ước mơ của bản thân mình. Đừng bao giờ từ bỏ dù nó có khó khăn đến dường nào”. Cứ vẫy vùng với ước mơ đi, cứ can đảm vượt phong ba bão táp đi, ước mơ trong tầm tay bạn thôi. Phạm Hương và hành trình của cô ấy là minh chứng cho điều ấy.

Theo Wechoice.vn

Tin Đọc Nhiều

To Top